LÀM TIẾP VIÊN 5

08/03/2019

LÀM TIẾP VIÊN 5


                  Thương tặng các nữ tiếp viên hàng không

Ai bảo tiếp viên chỉ có những nụ cười ?
Đời tiếp viên còn ngập tràn nước mắt.
Khóc vì mẹ cha chồng con trong cơn hiểm nghèo bạo bệnh.
Trên tầng mây lòng khô héo rối bời.
Đôi môi nhoẻn nhưng gan ruột như sôi,
Mong hạ cánh về nhà ngay kẻo muộn.
Lệ tuôn rơi lý do ngoài ý muốn,
Khách hiểu lầm lời nặng tiếng to.
Về cơ quan khung kỷ luật sẵn chờ,
Ngồi đây nhé viết tường trình mòn mỏi.
Nghề tiếp viên ai ai cũng hỏi,
Ăn nấm gì mà cười suốt vậy em ?
Anh không hiểu làm thử tiếp viên xem,
Răng nghiến chặt giữ cơn đau tái phát.
Chân sưng to như ông hộ pháp,
Mạch máu phồng giãn từng cục thấy thương.
Lại nói về mấy vụ tiền lương
Chưa kịp lĩnh đã như xong cả tháng.
Biếu mẹ cha lúc tuổi già tắt nắng,
Luơng Osin nấu nuớng, trông con.
Lại khóc thầm khi tuổi vẫn còn son,
Phải xa cách tình chồng con mẫu tử.
Suốt ngày lang thang khắp nơi miền viễn xứ,
Ngày nghỉ tuần con đi học còn đâu ?
Mẹ chồng lắc đầu ngao ngán con dâu,
Chăm người ta bỏ bê con cháu bà, thật tệ.
Chồng có thương bênh vài câu chống chế,
Chồng giận hờn tự lập hội độc thân.
Lại khóc ròng từ hạ tới xuân
Mong được hiểu, thương yêu tôn trọng.
Cứ kể ra thấy lòng nghẹn đắng,
Lại cất vào nơi sâu thẳm trái tim.
An ủi mình chỉ vẫn nụ cười xinh,
Nở trên môi để giấu đi đau khổ.
Lời thở than chẳng mấy ai buồn nhớ.
Nhủ lòng mình thôi tự tạo niềm vui.
Lại líu lo bay lượn giữa khung trời,
Lại nhoẻn miệng nở nụ hoa toả nắng !

 

Cadu

thích